Chương trình phát thanh măng non tháng 05 năm 2025

Lượt xem:

Đọc bài viết

CHƯƠNG TRÌNH PHÁT THANH MĂNG NON 
THÁNG 05 
NĂM HỌC 2024 – 2025

Linh:

Xin chào các bạn. Xin mời các bạn đón nghe chương trình phát thanh măng non của Liên đội Trường Tiểu học xã Đức Lý.

Hôm nay, chương trình gửi tới các quí thính giả chuyên mục góc nhìn học trò  qua câu chuyện ” Những tiêng ve”  bài văn viết cho mình, cho những ai đã và đang đi qua tuổi học trò.

Đã thành thông lệ, qua mỗi tháng ba, tôi vẫn chờ mong được nghe những tiếng ve trong trẻo, ấm nồng đầu tiên vang lên trên cái hàng rào giao mùa của thời gian với thật nhiều tâm trạng khác nhau: Có vui – buồn, bâng khuâng, háo hức và cả nuối tiếc ăm ắp trong tim… Thứ âm thanh đặc trưng của mùa hạ kia như một người gác cổng thời gian quen thân sau một hành trình đi khắp thế gian – trở về và nhắc nhở trong tôi, hát cho tôi nghe xôn xao những giai điệu của mùa xưa cũ; để biết mình đã đi qua và ngày càng rời xa tuổi học trò, xa những ngày tháng bình yên tới trường mang theo bao mộng mơ, bâng khuâng của tuổi giấu vùi trong ngăn ngồi bên cửa sổ cuối lớp hay lơ đãng nhìn ra ngoài trời theo những tiếng ve…).
        Yến:

Rồi sáng nay tôi lại dậy sớm đón chờ… Cả khu trọ vẫn còn lặng im tìm lời kết cho một giấc mơ đêm đang dần khép lại. Tôi chờ mong những tiếng ve, cầu cho chúng kêu lâu hơn, dài hơi hơn để đủ sức làm nhoà đi thực tại mà sống dậy hoàn toàn những không gian hoài niệm. Nhưng không gian vẫn im lìm…
Đến buổi sớm thứ ba, tiếng ve kêu trở lại (lần này nghe có vẻ gì đó tự tin và chững chạc hơn). Bắt đầu là một tốp ve kim (tôi đoán chừng gần chục con) hát lên ở khu đằng đông, rồi một tốp nữa, một tốp nữa… cứ thế truyền lan xa mãi đầy hứng khởi. (Hoá ra, khi có được sự đồng lòng, ta sẽ dễ dàng có được sự hưng phấn và một kết quả như mong muốn). Khúc dạo đầu ấy vang ngân chừng một giờ rồi nhỏ dần, nhỏ dần và tạm ngừng để “giữ sức” kêu lấn sang đầu giờ buổi chiều. Cứ thế, tiếng ve dần chiếm lĩnh không gian.
Có lẽ vậy… Tiếng ve kêu triền miên theo chiều dài mùa hạ, như nặng nợ với một mối tình khó nguôi ngoai. Còn bạn và tôi, khi nghe những âm thanh da diết và nằng nặng hoài niệm ấy, biết mình đang đi qua một mùa ve nữa; nghe trong lòng ngập tràn tiếc nuối những mùa ve đã xa – mà lại bâng khuâng tìm mình qua mỗi tiếng ve, mỗi sắc phượng trong một trang nhật ký cũ hằn nếp gấp thời gian…
Cồn cào trong nắng – những tiếng ve…

                   Linh; Yến:

Xin chào và hẹn gặp lại các bạn yêu quí trong chương trình lần sau.